Gương thành công

MA TÚY VÀ SỰ TỪ BỎ ĐẦY CAM GO CỦA TÔI

MA TÚY VÀ SỰ TỪ BỎ ĐẦY CAM GO CỦA TÔI

 

Tôi là H.T.N

Tôi mượn những dòng chữ này để tâm sự và chia sẻ về cuộc đời tôi khi vướng vào vòng xoáy của ma túy. Và phép lạ nào đã giúp tôi vượt qua những khó khăn, gian khổ để có một quá trình hồi phục tốt như ngày hôm nay.

Cha tôi mất sớm, mẹ có gia đình riêng nên từ nhỏ tôi phải sống chung với bà nội và các cô. Cũng chính vì thiếu tình thương của mẹ và sự dạy dỗ của cha nên tôi đã sớm trở thành đứa trẻ hư hỏng. Ban đầu thì tụ tập với đám bạn cũng hư hỏng nào là rược, bia, thuốc lá. Sau đó là đến thuốc tây rồi đến cần sa và cuối cùng tôi cũng đã chuyển sang hút ma túy, đó là vào năm 1997 lúc đó tôi mới chỉ 16 tuổi. Suốt nhiều năm sau đó tôi cứ lẩn quẩn trong vòng xoáy ma túy mãi không sao rút ra được. Cứ cai rồi lại nghiện, lúc cai ở nhà, lúc thì đi về quê xa lánh bạn bè rủ rê nhưng đâu vẫn hoàn đấy. Thậm chí, mỗi lần cai hay từ quê về chứng nghiện của tôi càng trở nên nặng nề hơn. Vì thế tôi đã chuyển từ hút sang chích mới thỏa mãn được những cơn nghiện và chỉ có chích tôi mới đủ tiền để mua được ma túy.

Chứng nghiện của tôi ngày càng trầm trọng, nên gia đình đành làm đơn gửi tôi đi cai nghiện bắt buộc. Tôi còn nhớ lúc đó là ngày 01/03/2002 tôi được đưa vào TTCNMT Bố Lá, tại đây tôi ở được 02 tháng  thì được chuyển đến TTCNMT Nơ Trang Long. Nhưng ở đây chỉ được hơn một năm. Sau đó, tôi lại được chuyển đến TTCNMT Trọng Điểm (nay là bệnh viện Nhân Ái).

Vào cuối năm 2006, tôi nhận được quyết định tái hòa nhập cộng đồng trở về gia đình. Những tưởng sau 05 năm ròng rã gian khổ tôi có thể từ bỏ được ma túy. Nhưng cũng chỉ được vài tháng sau khi tái hòa nhập cộng đồng tôi đã tái nghiện. Và những tháng ngày tối tăm trước đây tái hiện trong cuộc đời tôi, tôi đau khổ vật vã vì ma túy. Trải qua biết bao nhiêu tủi nhục, đau đớn về thể xác lẫn tâm hồn tôi quyết định thoát ra khỏi cuộc sống đầy bế tắc này. Tôi tìm kiếm, dò hỏi nhiều nơi chỗ nào có thể cai nghiện và làm lại cuộc đời, và trong một lần tình cờ tôi được một người bạn giới thiệu đến TTCNMT Làng Bình Minh, nơi này có nhiều người thoát ra khỏi vòng xoáy ma túy. Nên tôi xin gia đình vào TTCNMT Làng Bình Minh cai nghiện.

Theo chương trình trị liệu của TTCNMT Làng Bình Minh ban đầu vào tôi qua giai đoạn cắt cơn. Sau đó, tôi được tham gia vào lớp điều trị tâm lý chuyên sâu, đó là chương trình “12 bước”. Sau khi tham gia lớp học này tôi mới nhận biết rất nhiều điều mới trong việc điều trị cho người nghiện phòng, chống tái nghiện. Những điều này tôi chưa từng được biết đến trong những lần đi cai nghiện bắt buộc trước đây. Ngoài chương trình “12 bước” tôi còn được trung tâm tạo điều kiện cho tham gia vào các lớp học về “giá trị của cuộc sống” tại trung tâm Giá Trị Sống. Qua những lớp học trên con người tôi như trở nên con người mới, như một xác không hồn, nay đã sống lại.

Nói như thế không có nghĩa là việc việc điều trị trong trung tâm đều suôn sẻ. Nó cũng là một cuộc chiến cam go, gian khổ và vô cùng khốc liệt. Theo chương trình là quãng đường nhiều tháng ròng rã, đối với người nghiện quả là sự kiên nhẫn, đấu tranh tư tưởng rất dữ dội giữa việc tiếp tục điều trị hay ra về. Để có thể trở thành như ngày hôm nay, tôi cũng như một số anh, em ở đây cũng vài lần vấp ngã, cũng tái nghiện.

Nhưng tôi đã giữ “sạch” đến nay cũng đã vài năm kể từ lần tái nghiện gần đây nhất. Ngoài sự quyết tâm của bản thân, sự động viên từ gia đình, đặc biệt là tôi đã được sự dìu dắt, dạy dỗ của những người thầy trong trung tâm. Những người luôn nỗ lực bằng mọi phương thế để kéo chúng tôi ra khỏi vũng lầy ma túy. Thành công trong việc cai nghiện của tôi ngày hôm nay, không chỉ là sự nỗ lực bản thân, mà tôi đã gặp được đúng nơi điều trị, đúng thầy, đúng thuốc. Nơi đã mang lại những điều trước đây tôi đã tự mình đánh mất, tôi tìm lại bản thân mình, điều lớn nhất là tôi tìm lại được niềm tin với mọi người xung quanh. Tôi thấy trong mình sự bình an và những sự ghẻ lạnh, xa lánh, kỳ thị của những người xung quanh cũng dần dần biến mất.

“Tôi là người nghiện đang hồi phục”, đây là câu nói thường trực mỗi sáng tôi tự nhắc nhở mình trong quá trình hồi phục của tôi. Tôi vẫn đang công tác tại trung tâm, vẫn làm việc như bao người bình thường khác, và tôi cảm thấy hạnh phúc, an bình với cuộc sống mà tôi chưa từng được hưởng trong suốt thời thanh xuân của tôi. Có được điều này tôi xin chân thành cám ơn TTCNMT Làng Bình Minh đã điều trị cho tôi hiệu quả, cho tôi một quá trình hồi phục hiệu quả, biến tôi trở nên con người tốt như ngày hôm nay. Một lần nữa xin chân thành cám ơn trung tâm!

 
 

Con tôi đã từ bỏ ma túy


Trong một lần tình cờ đi mua hàng ngoài chợ gặp được một phụ huynh.

Người viết: chào chị! chị có khỏe không? trông chị có vẻ rất phấn khởi, yêu đời?

Phụ huynh: dạ khỏe anh, chắc là lúc này bớt lo nghĩ nên sức khỏe tốt hơn.

Người viết: cháu nó sao rồi chị?

Phụ huynh: tốt lắm anh, từ lúc rời trung tâm đến nay cháu nó như một người hoàn toàn khác không như trước đây.

Cháu nó giữ được giờ giấc sinh hoạt bình thường, sáng dậy sớm, ăn sáng, phụ gia đình, rồi xem phim, giải trí. Không như trước là đi chơi khuya rồi sáng ngủ vùi đến trưa... Điều đặc biệt là cháu hết sức lễ phép. một câu là dạ, hai câu là thưa. Trước đây cháu rất cộc cằn, thô lỗ và thường nói câu nhát gừng đối với mọi người. Đáng mừng là cháu nó không còn tự tập với đám bạn bè xấu trước đây nữa, có khi chúng nó tới tận nhà rủ đi, nhưng cháu cự tuyệt không đi và điện thoại cháu cũng cắt số đổi số mới để không còn phải nghe điện thoại của bạn bè rủ rê. Nhìn chung, cuộc sống gia đình như gỡ bỏ được gánh nặng từ khi cháu từ trung tâm trở về. Ngay bố cháu là một người mang bệnh đột quỵ bây giờ sức khỏe cũng đã được cải thiện rõ ràng.

Gia đình rất biết ơn trung tâm, nếu cháu nó mà không được giáo dục tốt thì không biết bây giờ cháu nó đã ra sao. Cháu nó có những thay đổi tốt là cũng nhờ các thầy, các anh đã thương chỉ bảo, dạy dỗ cho cháu nên người. Mặc dù vậy gia đình vẫn luôn sát cánh cùng cháu, nâng đỡ và kèm cặp cháu để cháu luôn thấy rằng gia đình luôn là nơi mà cháu cần là mái nhà yêu thương.

Người viết: chúc mừng gia đình chị, như thế là tốt cho cháu. Nhưng chị hết sức lưu ý "Nghiện là bệnh mãn tính" nó có thể tái phát bất cứ lúc nào. Nên chúng ta cần phải hết sức lưu ý đến cháu tránh cho cháu những tổn thương tình cảm, những áp lực cuộc sống... để cháu có cuộc sống lành mạnh và khỏe khoắn trước căn bệnh. Chúc cháu và gia đình luôn giữ được sự hạnh phúc, vui vẻ, đầm ấm như hiện nay, chào chị.

Phụ huynh: cám ơn anh và trung tâm rất nhiều

Hình ảnh một lớp học tại trung tâm 

 

 

 

Tôi là người nghiện đang hồi phục

“Chào các bạn! tôi là T, tôi là người nghiện”. Đó là câu chào vào mỗi buổi sáng khi chúng tôi chia sẻ trong nhóm NA ((Narcotics Anonymous – Những Người Nghiện Ẩn Danh) trong Trung tâm cai nghiện Làng Bình Minh, câu nói tuy ngắn gọn nhưng để hiểu và thừa nhận nó, tôi đã mất gần 20 năm tuổi trẻ.

                                             Một hoạt động trong lớp "Giá trị sống"

Tôi là con một trong gia đình cả cha và mẹ là công chức nhà nước, tuổi thơ của tôi trôi qua một cách êm đềm và yên ấm. Nhận được vô vàn tình yêu thương và giáo dục từ gia đình, khi còn ấu thơ tôi được mọi người đánh giá là một đứa trẻ ngoan… Nhưng bước ngoặt trong cuộc đời tôi diễn ra khá bất ngờ cho cả tôi và những người thân của tôi đó là sự chia tay của cha, mẹ tôi.

Do cú sốc nặng nề đó, tôi dường như mất phương hướng. Buồn chán tôi lang thang, tụ tập với đám bạn cùng trường. Thật ra, giai đoạn này tôi vẫn chưa biết và nghĩ gì về ma túy hay các chất kích thích khác. Chúng tôi chỉ tụ tập ngoài quán cà phê, phì phèo thuốc lá… đôi lúc cũng thấy các anh lớn sử dụng ma túy, nhưng trong lòng vẫn nhớ là ma túy có hại cho bản thân nên không dám thử…

Dần dà sức học của tôi cũng giảm sút, tiền tiêu vặt sử dụng bất minh hơn. Cha, mẹ tôi bây giờ cũng bắt đầu lo lắng cho tình trạng của tôi lúc này và họ đã gởi tôi vào trường nội trú nhằm cách ly tôi với đám bạn xấu và với sự quản lý chặt chẽ của nhà trường khiến tôi học hành chăm chỉ hơn. Nhưng không, vốn bản tính đã nhiễm thói ăn chơi nay gặp môi trường mới, mà trong đó đa số các bạn cùng lớp đều chung hoàn cảnh như mình. Tôi đã bị cuốn vào những trò vui mà tôi vẫn nghĩ đó là thể hiện mình. Vũ trường, quán bar giờ là chốn lui tới thường xuyên hơn cả đến trường học. Ngập chìm trong một môi trường đầy cạm bẫy thì không khó để tôi và đám bạn tìm đến ma túy, đó cũng như để chúng tôi thể hiện bản lĩnh của bản thân. Và tôi đã nghiện theo chúng bạn lúc nào chẳng hay, việc sử dụng ma túy chiếm hết tâm trí tôi. Phải chật vật lắm tôi mới vượt qua kỳ thi PTTH, để được ra ngoài ở tôi đã tìm một trường cao đẳng thuộc dạng dễ thi vào.

Khi sa chân vào ma túy, không ít lần tôi nhận ra bản thân mình trong mắt và trong tim người khác đối với mình ra sao. Tôi cũng tự hứa từ bỏ ma túy… Nhưng không thể!!! Rồi việc gì đến phải đến. Trong một lần đang cùng đám bạn sử dụng ma túy, tôi bị công an phát hiện, bắt và đưa tôi đi cai nghiện bắt buộc (thường gọi là đi Nghị định). Gia đình gần như chết lặng khi hay tin tôi là người nghiện và bị bắt. Nhưng họ vẫn cố gắng động viên, giúp đỡ tôi vượt qua giai đoạn khó khăn ấy…

Rời trại sau một thời gian cai nghiện tôi đã cố gắng thay đổi lối sống cũ, tập trung vào việc ôn thi đại học lần nữa (kế hoạch tôi vạch ra khi còn ở trong trường cai) với hy vọng sẽ thoát ra khỏi cảnh nghiện ngập.

Những tưởng cuộc sống sẽ mở sang trang mới khi tôi đặt chân vào trường đại học nơi có những bạn bè mới vui vẻ và lành mạnh… Nhưng ma túy lại tìm đến khi bản thân không đề phòng. Đó là lúc vô tình gặp lại bạn nghiện, sau một hồi chuyện trò thì câu chuyện của chúng tôi quay lại là ma túy. Tôi đã không cưỡng lại sự mê hoặc của nó và tôi nhanh chóng gật đầu cùng sử dụng ma túy với thằng bạn… thế là tôi tái nghiện…

Tôi đã tự mình đóng sập cánh cổng tương lai tươi sáng vừa mới mở ra, thất vọng, chán chường tôi xa dần bạn bè, trường lớp, tự cô lập mình và vùi mình vào ma túy… tôi tiếp tục bị bắt khi đang sử dụng ma túy, lần này gia đình hoàn toàn thất vọng khi hay tin tôi bị bắt. Khác với lần đầu, tôi buông trôi tất cả, sống buông thả, không niềm tin, không hy vọng vào việc hồi phục… Khi ra trường, tôi tiếp tục sử dụng ma túy, dù gia đình hết sức động viên, những lần ra, vào các trung tâm cai nghiện tự nguyện sau đó dường như tôi chỉ muốn làm an lòng gia đình hơn là mong muốn từ bỏ ma túy.

Sau 10 năm nghiện ngập, tôi dường như đã mất tất cả từ sức khỏe, lòng tin, thậm chí ngay cả lòng tự trọng cũng chẳng còn. Với lối sống buông thả, hủy hoại bản thân sức khỏe của tôi ngày càng sa sút, trong một cơn bạo bệnh tôi đã phải nằm viện suốt mấy tháng liền. Nằm trên giường bệnh, hàng ngày nhìn thấy từng người nghiện giường kế bên lần lượt ra đi. Ngay lúc này tôi mới thấy mạng sống con người thật là quý giá biết bao nhiêu.

Sau lần “thập tử, nhất sinh” đó trong tôi lóe lên sự hy vọng về hồi phục. Được sự giúp đỡ của gia đình, tôi chia tay thành phố hoa lệ để về với một một vùng thôn quê. Hành trang của tôi là một gánh hy vọng khi cuộc sống trở lại bình thường, công việc sẽ giúp tôi có thêm niềm vui trong cuộc sống. Tôi sẽ bỏ được ma túy.

Tới đây tôi cũng muống chia sẻ thêm với mọi người, quá trình nghiện, tái nghiện, cai nghiện của tôi đôi lần cũng có hy vọng… nhưng thời gian đó tôi không hiểu rằng niềm tin giúp tôi từ bỏ ma túy lại là những cái bên ngoài: học hành, công việc, hay thậm chí là tình yêu nam nữ… tất cả những điều đó trở nên vô nghĩa khi chính bản thân không hiểu về bệnh nghiện của mình. Hay nói cách khác, bệnh nghiện của tôi vẫn chưa hiểu biết, chưa được quan tâm đúng cách.

Trở lại câu chuyện trên, thời gian đó tôi cũng dần quen với cuộc sống không ma túy. Công việc ngày càng phát triển, tôi có nhiều mối quan hệ xã hội hơn. Cũng từ đó, cuộc sống của tôi lại cuốn vào những cuộc ăn chơi mới, nhậu nhẹt, cờ bạc… mà nguy hiểm nhất là tôi gần như quên mình là người nghiện. Dù lúc này tôi đã bỏ ma túy được vài năm, nhưng những lúc cô đơn, những lúc ngà ngà trong hơi men là tôi nghĩ ngay tới ma túy. Và rồi công việc trở nên ngày càng khó khăn khiến tôi gần với ma túy hơn, thế là tôi tiếp tục tái nghiện…

Tôi lại đi cai, lần đầu tôi đến Trung tâm TV&CNMT Làng Bình Minh là do một người bạn giới thiệu. Ở đây, tôi biết được chương trình 12 bước (chương trình điều trị cho người nghiện), tôi được sinh hoạt với nhóm NA trong trung tâm. Hàng ngày được thấy những “người nghiện đang hồi phục” làm việc tại trung tâm, những người này đã thắp lên cho tôi tia hy vọng rằng nếu tôi cố gắng tôi cũng sẽ được như họ (sau này tôi mới hiểu rằng lối suy nghĩ đó vẫn hướng ra ngoài). Rồi tôi cũng đạt được điều tôi mong muốn, trung tâm đã tạo điều kiện cho tôi làm việc tại trung tâm, tôi được sinh hoạt với nhóm NA nhiều hơn. Nhưng càng ngày, tôi càng ít chia sẻ những vấn đề của bản thân… Về bản chất tôi đang quay về lối suy nghĩ cũ, cách sống cũ… cuối cùng con đường nghiện ngập lại trải thảm mời tôi tiếp bước, tôi nghỉ việc và tôi tái nghiện…

Lần tái nghiện này quả là kinh khủng, nó rút hết những tia hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại trong tôi về sự hồi phục. Tôi trượt dài trong nghiện ngập, cuộc sống càng lúc càng bế tắc, mọi cảm xúc trở nên chai lỳ… trong những cơn mê muội đó, có những đêm tôi tỉnh táo, tôi cũng muốn cai nghiện, cũng muốn quay về cuộc sống yên ấm bên gia đình. Nhưng tôi không đủ nghị lực để quay lại trung tâm để được tiếp tục điều trị.

Mẹ tôi quá hiểu con người tôi vì bà đã đồng hành cùng tôi trong suốt những năm tháng nghiện ngập của tôi. Mẹ tôi lần nữa động viên tôi quay lại trung tâm, mẹ chỉ nói với tôi một câu rất đơn giản: “con đã nghiện gần 20 năm nay, người đau đớn nhất không phải là con mà là mẹ. Nhưng mẹ chưa bao giờ thôi hy vọng ở con. Hãy đứng lên, làm điều gì đó có ý nghĩa với cuộc đời mình”. Được sự động viên từ gia đình, tôi quay lại trung tâm để điều trị. Tôi đã nhiều lần có suy nghĩ bỏ cuộc trong giai đoạn đầu điều trị. Nhưng tôi được sự động viên, nâng đỡ của những bạn bè đang hồi phục, tôi tiếp tục theo chương trình điều trị. Lần này tôi đi theo một cách tự nguyện, chân thành tiếp thu cái mới. Những kiểu suy nghĩ cũ trong tôi cũng dần được loại bỏ.

Song song đó, tôi được tham gia các lớp “Giá trị sống”, tôi dần hiểu về bản thân mình hơn, tôi biết và quan tâm đến những giá trị bên trong của bản thân. Thôi đặt những mục tiêu bên ngoài, những mục tiêu hão huyền. Cải thiện các mối quan hệ gia đình và mọi người. Chính những điều này khiến cho tôi trở nên lạc quan, vui vẻ hơn, niềm vui mà chưa khi nào tôi được trải nghiệm.

Hiện nay, tôi vẫn đang tiếp tục quá trình điều trị trong trung tâm, tôi vẫn chưa hoàn thiện bản thân. Nhưng hôm nay tôi đã lấy lại được sức khỏe, niềm tin và trên hết là hy vọng. Tôi cũng đang được trung tâm tạo điều kiện cộng tác hỗ trợ điều trị cho những người nghiện khác, tôi đang điều trị và được điều trị chứng nghiện. Dù vẫn biết cuộc sống còn vô vàn khó khăn, nhưng tôi hứa: “Giữ mình trong sạch 24h tới”. Đó cũng là tất cả.

 

Sự hồi phục của một học viên cai nghiện từ chương trình Giá trị sống

Hiện tại tôi đang là một trợ lý tư vấn tại trung tâm cai nghiện ma túy Làng Bình Minh này. Nhưng ít người nhìn vào tôi có thể nhận ra được quá khứ nghiện ngập của tôi thuộc vào hàng thâm niên. Với hơn 10 năm nghiện ma túy, quá khứ tôi quả thật trải qua quá nhiều cay đắng, ê chề, về điều gọi là “cái chết trắng” đã mang lại.

Tôi phải kiếm tiền bằng việc đi mượn tiền hết chỗ này đến chỗ khác để mua đủ thuốc cho mình, nhưng chẳng bao giờ có hồi âm, dù cho có viết giấy ghi nợ hẳn hoi. Ba tôi biết tôi là người nghiện khi vô tình bắt gặp những dụng cụ sử dụng của tôi. Ông đã khóc; rất ít khi tôi có thể nhìn thấy những giọt nước mắt của ông bởi vì ông là con người đầy bản lĩnh và cứng rắn. Tôi đến với Làng Bình Minh ngày 24/06/2008.

Qua chương trình giá trị sống mà tôi học ở Làng Bình Minh, tôi nhận ra được những vấn đề rắc rối của bản thân, ứng dụng các kỹ năng xử lý để khắc phục nó, và tìm sự giúp đỡ từ những anh em khác mà không đối mặt một mình như trước đây. Lần này đây, đang ngồi viết lại “sự hồi phục của tôi” những chuyện cũ trong quá khứ vẫn tái hiện lại. Từ sự nghiện ngập lu bù, tôi đã giữ sạch 2 tháng, (1 lần sử dụng), giữ sạch 4 tháng (1lần sử dụng), và lần này đã là 3 tháng. Chín tháng qua tôi đã đổi khác rất nhiều, đã đi một đoạn khá dài trong con đường hồi phục. Tôi vẫn còn nhiều vấn đề cho chính bản thân mình. Nhưng với lần này đây tôi biết cách để giải quyết, khắc phục tất cả; mở lòng ra chứ chẳng còn che đậy như trước nữa.

Hy vọng tôi hồi phục từ đây.

( Bài viết này đã cách đây ba năm và anh ấy hiện đang sống trong sự hồi phục và có những công việc hữu ích cho bản thân, cho gia đình)

H.Đ

 

 


 

 

Tâm sự của một người đang trên đường hồi phục

Tóm tắt gia cảnh : sinh năm 1980, huyện Trảng bom, Đồng nai. Gia đình có 5 anh chị em. Một anh trai còn độc thân, hai chị gái và một em gái đều  đã lập gia đình. Ba mất cách đây 7 năm. Mẹ làm công việc ở nhà.

Tôi có khoảng 10 người bạn thường chơi với nhau, phần lớn trong số này đều nghiện, nay có 3 người đã chết, 4 người đã lập gia đình và họ đã bỏ được ma túy. Tôi không hiểu vì sao họ bỏ được, và việc này không phải là chủ đề mà tôi muốn chia sẻ. Tôi chỉ muốn nói về chuyện của mình, về đoạn đường mà tôi đã đi qua, và đoạn đường mà tôi đang đi. Tôi không biết được một cách rõ ràng phía trước là gì, nhưng tôi đã lập được phương hướng và có được niềnm tin, sau 11 tháng ở Làng Bình Minh.

I-KHỞI ĐẦU.

Đang là học sinh lớp 10 thì tôi nghỉ học, không vì một sự kiện hay biến cố nào xảy ra, mà chỉ vì chán học. Hai năm bỏ học, ở nhà, chơi lông bông và phụ giúp chút đỉnh công việc nhà. Tôi chưa biết gì về ma túy. Tôi được gọi đi nghĩa vụ. Sau một năm trong quân ngũ, tôi được nghỉ phép 10 ngày vào dịp Tết Nguyên Đán, gặp lại bạn bè, chúng tôi đi chơi suốt đêm. Đêm ấy lần đầu tiên tôi đã sờ tay vào ma túy, chỉ là một tên gọi chứ tôi chưa biết gì hơn. Nhóm bạn chơi, có người đang hút, người đang chích, rất bình yên và vui vẻ. Bạn đã rủ tôi “chơi thử”. Cái loại bột ấy, nhúm lại trên một tấm giấy bạc, một tờ tiền được quấn lại làm ống hút. Lần đầu tiên tôi hút với cảm giác một vị đắng ở cổ họng. Nó chẳng là gì cả. Tôi la cà với nhóm bạn suốt cả 10 ngày phép, nhiều lần hút và tôi đã cảm nhận về nó. Trở lại đơn vị, vài tháng sau thì tôi phát hiện có vài người trong Tiểu đội biết chơi ma túy, tôi đã nhập vào thành nhóm. Bây giờ tôi biết mình đã nghiện. Việc chơi nầy kéo dài suốt năm thứ hai trong quân ngũ mỗi khi có điều kiện, và sau đó hết thời gian nghĩa vụ, tôi về lại nhà, chơi với nhóm bạn cũ, và chuyển sang chích. Vì sao ? nó phê hơn và rẻ tiền.! Đến lúc tôi nhận thấy mình phải cai. Tôi tự cai ở nhà bằng vài loại thuốc ngủ, có tên chúng tôi thường gọi là thuốc…”ba khía”, thuốc..  “gạo’. Vất vã, loay hoay trong một tuần lẽ, dĩ nhiên là kết quả không tới đâu. Tôi xin đi làm ở một công ty (ngành xử lý hóa chất), vừa làm vừa chích, được một năm thì công ty chuyển công tác tôi vào quận 7 TP HCM. Lúc này, ba tôi gọi tôi về tham gia chương trình xuất khẩu lao động, ưu tiên dành cho bộ đội phục viên. Tôi làm đơn xin nghỉ việc của công ty, chờ chương trình xuất khẩu. Không lâu sau đó, gia đình được thông báo chương trình bị trục trặc bởi lý do nào đó. Thế là tôi thất nghiệp toàn diện. Chơi và chích suốt một năm sau, gia đình đưa đưa đi cai theo chế độ tự nguyện (khác với chế độ chúng tôi thường gọi chế độ Nghị định). Đó là trại Xuân Phú, thuộc tỉnh Đồng Nai. Tôi đã ở đây hơn một năm. Ba bịnh nặng, gia đình xin cho về. Sau một tuần, ba tôi mất. Nỗi buồn biện minh cho tôi chơi tiếp. sau 6 tháng, tôi vào lại Xuân Phú lần 2. Được 2 tháng thì về. Chơi tiếp 6 tháng, thì vào lại lần thứ 3. Sau 2 năm tôi lại về. Ngưng chơi được vài tháng, lại tiếp tục, hơn một năm. Lần này, gia đình tôi đưa tôi vào Làng Bình Minh. Biết được nơi này do mẹ tôi nhờ một người cháu tìm trên mạng. Vào đây, ngày 10 tháng 5 năm 2012, đã gần một năm, tôi hiểu ra nhiều điều, và nó cho tôi một niềm hy vọng.(xin kể sau).

II- XUÂN PHÚ, nơi tôi đã trải qua nhiều năm tháng.

Tôi ước chừng khuông viên trại rộng hơn vài mẫu, gồm 5 khu biệt lập nhau, xây dựng khang trang, kỷ luật chặt chẽ, giờ giấc nghiêm túc. Số lượng HV có khoảng 700-800 người, nam nữ riêng biệt, một số lớn là người nghiện, phần kia là mãi dâm. Bên ngoài khuôn viên trang trại, là ruộng, rẫy của người dân. Khí trời mùa nắng là quá nóng, mùa mưa thì đỡ hơn. Mỗi ngày chúng tôi thức dậy lúc 5g15, làm vệ sinh cá nhân và thể dục 10 – 15 phút, kế tiếp là giờ ăn sáng. Chúng tôi tập trung để bắt đầu lao động lúc 7 giờ đến 11 giờ thì được về. Buổi chiều, sẵn sàng lúc 1g15. tập trung lúc 1g30 để lao động, 4g chiều được nghỉ. Lao động có nhiều loại : tách vỏ hạt điều, cạo lụa nhân điều, đan rổ, rá, bằng nguyên liệu lục bình, dây chuối, đan bàn ghế bằng mây thiên nhiên, hoặc dây nhựa, có phòng dạy may. Các xưởng đều thuộc Trại, hàng hóa là hợp đồng theo công đoạn cho công ty xí nghiệp nào đó.

Tôi được phân vào công việc “tách hạt điều”.

Một tay bốc hạt điều cho vào máy, chân đạp cho máy hoạt động làm nẻ vỏ hạt, tay kia cầm dao lảy nhân  hạt ra và bỏ vào giỏ. Mỗi ngày làm chừng ấy giờ như đã nói trên. Những ngày đầu làm quen, mỗi người được giao 4 kg tiêu chuẩn, sau đó là trên 40 kg loại điều lớn hạt. (Bạn có thể nhận kỷ luật nếu không đạt chỉ tiêu ). Tôi cũng có lúc được giao qua khâu đan, hoặc cạo lụa nhân điều. (Vì tôi ở lâu quá mà, nhiều năm, nhiều đợt.) Về ăn uống, cũng cực thôi, thường xuyên nhất là đậu hủ kho, cũng có thay phiên “chả cá”. Dù người ta vẫn hoài nghi về chất lượng nguyên liệu của nó, nhưng đối với chúng tôi vẫn là quý hiếm. Cũng có cá, thịt heo nữa. Nhưng nói chung, vẫn khá hơn loại nghị định, ở bên đó có khi thiếu cơm, và những thứ khác…Ma túy có thẩm lậu vào không ? Thỉnh thoảng là có, nhưng tôi không biết nguyên nhân, cách thức nó vào ra sao, nhưng dễ thấy nhất là các loại thuốc tây có chất nghiện, như loại thuốc ho, tata…

KỶ LUẬT

Trong trại cũng là vấn đề thường được nhiều người quan tâm. Sự xung đột cá nhân không thể không có, vì các va chạm ưa ghét, ganh tỵ… cũng có lúc xung đột tập thể, cũng có hình thức kỷ luật cho việc lao động không đạt chỉ tiêu. Người có bệnh, như HIV chẳng hạn, cũng phải đi làm như mọi người, khi yếu quá được vào bệnh xá vài ngày. Cũng có những lúc xảy ra căng thẳng giữa bệnh nhân bức xúc với bộ phận y tế, bị mắng chửi, bị tự ái… kháng cự hay chống đối... Cũng có trường hợp không chịu đựng nổi dẫn đến tự tử, có trường hợp chết oan. Người nghiện là nạn nhân của ma túy, trực tiếp do chính mình gây ra, (không nói cái gián tiếp), đồng thời cũng gánh lấy hậu quả lớn theo cấp số nhân từ đó phát sinh… Tôi hiểu thế nào là nội dung câu nói: “ Tai họa đáng tiếc đối lập với hành vì đáng bị chỉ trích” của nhà chuyên môn nào đó.

III- TẠI LÀNG BÌNH MINH.

Tôi nghĩ rằng tôi không nên nói nhiều về Làng Bình Minh, như là sự ca ngợi nó tốt hay rất tốt. Vì tôi không có nhiệm vụ quảng cáo. Vả lại, ở đây tôi cũng không thấy có sự khuyến khích điều đó, từ nhũng người có trách nhiệm ở Trung Tâm. Suốt cả chương trình học, họ dạy chúng tôi sự trung thực. Trung thực là một chìa khóa quan trọng để đưa đến hồi phục. Không chỉ là sự hồi phục của căn bệnh, mà sự trung thực làm hồi phục mọi mối quan hệ mà tôi đã đánh mất. Tôi xem giá trị của phẩm chất trung thực là giá trị nền tảng mà tôi đã học được tại đây, để thông suốt được chương trình. Tôi luôn giữ nó và không để bị đánh mất. Trong mọi lần đi cai nghiện ở Xuân Phú, tôi chỉ mong hằng giờ hằng ngày được ra về, được từ giã càng sớm càng tốt, nơi mà tôi bị bắt buộc phải đến. Nhưng khi vào đây (LBM) một thời gian, tôi xin gia đình cho tôi tiếp tục ở lại thêm nữa, tại sao tôi lại tư nguyện như thế ! Mỗi lần tôi về thăm nhà, mẹ tôi và anh chị em của tôi rất mừng vì đều thấy là tôi thay đổi rất nhiều, ngoài việc tôi đã giữ sạch MT của một năm qua. Tôi tin tưởng rằng, có sự nhận thức đúng đắn về tính chất của căn bệnh, và môt số hiểu biết khác về phương pháp, cùng vơi thời gian sửa lại thói quen cũ, tôi sẽ vượt qua được vấn đề của mình. Tôi đang đi tới. Tôi sắp bước vào giai đoạn thử thách theo kế hoạch của Trung Tâm.

Chừng ấy năm bì bỏm trong trường trại, hôm nay tôi viết được những dòng này, không phải là đơn giản đối với tôi. Tâm sự này tôi xin được chia sẻ với những người đồng cảnh ngộ. Tôi còn muốn nói nhiều điều nữa. Tôi có nhiều cảm xúc với những người trong gia đình, mà nhất là biết ơn mẹ tôi. Tôi cũng cảm ơn sự có mặt của Làng Bình Minh../.

HMT, Làng bình Minh ngày 26-3-2013

 

 

Sự hồi phục của tôi 05 (LHHP)

Tôi xin không xem tôi là điển hình, tôi không dám, vì bệnh ma túy là rất phức tạp. Tôi được học rằng, không có một phương pháp chữa bệnh nào, có kết quả tốt cho người nầy, thì phải có kết quả tốt cho mọi người bệnh khác . . .

Đọc thêm...
 
JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL

Hỗ trợ trực tuyến

Lại Văn Anh

Số lượt truy cập

cai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuy
mod_vvisit_counterToday252
mod_vvisit_counterYesterday461
mod_vvisit_counterThis week1745
mod_vvisit_counterThis month8887
mod_vvisit_counterAll2032113