Gương thành công

Sự hồi phục của tôi 05 (LHHP)

Tôi xin không xem tôi là điển hình, tôi không dám, vì bệnh ma túy là rất phức tạp. Tôi được học rằng, không có một phương pháp chữa bệnh nào, có kết quả tốt cho người nầy, thì phải có kết quả tốt cho mọi người bệnh khác . . .

 


 

 

Tôi Tên P…., Là một Người Nghiện.

Hôm nay tôi thật sự vui, được đứng đây, để trình bày với bà con ở địa phương mình về chứng nghiện, với tư cách của một người nghiện được phục hồi. Tính trung thực đã trở về với bản thân tôi sau một thời gian ở Làng Bình Minh với chương trình 12 bước (NA), sau rất nhiều năm nói dối cùng với sự nghiện ngập của mình.

Chuyện dài của tôi, như bà con đều biết, đã trải qua bao nhiêu năm tháng trong trường trại, những lần vi phạm luật pháp, những nổi khổ mẹ tôi đã chịu đựng, cũng như của bản thân tôi, không thể nào nói hết. …Tôi nghĩ là tôi không thể có ngày hôm nay.! Tôi bất ngờ với niềm vui trong lòng, khi được tin nhắn của chính quyền địa phương gọi về, để trình bày với bà con về sự hồi phục của mình.

Tôi xin không xem tôi là điển hình, tôi không dám, vì bệnh ma túy là rất phức tạp. Tôi được học rằng, không có một phương pháp chữa bệnh nào, có kết quả tốt cho người nầy, thì phải có kết quả tốt cho mọi người bệnh khác, vì nó còn tùy thuộc vào sự nổ lực của mỗi cá nhân. Nhưng một phương pháp tốt là có thể đem lại hiệu quả cho số đông. Tôi chì xin nói trường hợp của cá nhân mình. Tôi là một đứa trẻ bình thường như bao đứa trẻ khác. Cũng đi học, cũng vui chơi với bạn bè và cũng có những mơ ước riêng. Đến khi đủ lớn để hiểu chuyện, thì lúc đó tôi mới biết ba mẹ tôi không sống chung nhau như những gia đình khác, tôi biết là tôi chỉ có mẹ, và sống với mẹ. Điều nầy làm tôi buồn và không nói ra với ai. Tôi không biết chắc, nó có phải là nguyên nhân hay không, đã đưa tôi đến bạn bè và bắt đầu chán học, tìm những niềm vui mới, như hút thuốc lá, uống rượu, sau đó là thuốc lắc, dần hồi tiến tới ma túy các loại ? Tôi đã trở thành người nghiện với tất cả tai họa của nó mà tôi phải trả giá. Quy kết vào một nguyên nhân duy nhất nào cũng khó. Do việc ba mẹ chia tay, do bạn bè tác động ở cái tuổi chưa trưởng thành, do hoàn cảnh xã hội, do ngoài khả năng quan tâm của gia đình, do việc học hành không mấy hứng thú ?. Bất luận là lý do nào, tôi cũng đã trượt dài và lặn chìm trong cảm giác nghiện ngập, không nghĩ đến điều gì khác.

Mẹ tôi vẫn thương yêu tôi

Mẹ không hiểu những gì đang diễn ra trong tôi. Vẫn hàng ngày đi làm để lo cho cuộc sống. Tôi không có nhận thức gì nhiều về hậu quả mà ma túy. Tôi chỉ lơ mơ rằng tôi đang sai lầm một cách nào đó, nhưng tôi rất cô đơn và chán nản. Càng lúc tôi càng chơi nhiều hơn, càng lún sâu hơn vào tuyệt vọng. Tôi kéo lê việc học cho đến lớp 12 thì bị nhà trường phát hiện và đuổi học. Họ mời mẹ tôi lên và mọi chuyện được phơi bày. Mẹ tôi khóc nhiều nhưng không có giải pháp nào. Tôi cũng rất buồn và hiểu, nhưng không thay đổi được gì. Nghỉ học cũng đồng nghĩa với sự bế tắc một cách chính thức.

Tôi tiếp tục lao sâu hơn vào ma túy.

Nhiều lần tôi mua thuốc về nhà để tự cai, nhưng không được. Tôi ra vào trường cai nhiều lần, nhưng chưa từng có hiệu quả. Có khi vừa về đến nhà thì tôi sử dụng lại ngay, vì cơn thèm muốn ập đến. Hiện tượng sau cai chưa chấm dứt hẳn thì trạng thái cô đơn, lạc lỏng với cuộc sống thực tế lại xuất hiện. Cứ như thế, nó kéo dài nhiều năm, cho đến một hôm tôi bị bắt vì tổ chức chơi ma túy tập thể. Tôi tiếp tục vào trường cai. Lần nầy ở trường cai là 3 năm. Nhìn mẹ lo lắng, tôi thấy hối hận trong lòng, và tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ đụng đến ma túy nữa. Bà con đã biết đó, lời hứa nầy không thể thực hiện vì nó thiếu nền tảng, như sau nầy tôi mới hiểu. Ra khỏi trường vài tháng, tôi đã chơi lại vì gặp lại bạn bè cũ. Tôi đã tái nghiện thật sự, và con đường hồi phục trở nên xa xôi hơn. Tinh thần và thể xác suy sụp nhanh chóng, tôi tiếp tục sử dụng ma túy cho đến lúc thoi thóp và tàn tạ, mặc cho những lời khuyên nhủ và can ngăn của mẹ.

Mẹ tôi bất lực và tôi bất lực với bản thân mình. Tôi buông xuông tôi muốn chết, vì tôi nghĩ tôi sẻ không bao giờ thoát khỏi MT, nhưng tôi không có đủ can đãm chết. Mẹ tôi cũng nghĩ như vậy !, mẹ nói: thấy con ốm yếu quá, thôi con đi cai đi để lấy lại sức khỏe rồi muốn sao cũng được.! Tôi lại đi cai, khi về tôi lại tiếp tục.

Do một tình cờ, tôi vào rơi vào Làng bình Minh. Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với chương trình 12 bước, tôi cho đây cũng chỉ là những điều đã được nói nhiều ở các trường trại. Tôi chỉ lên lớp cho qua thời gian, vì nghĩ rằng cai được hay không là do bản thân, mà bản thân thì tôi đã từng bất lực.Còn ai hơn được người mẹ, người thương yêu tôi nhất cũng không làm gì được, huống chi sách vở và người xa lạ !

Nhưng tôi vẫn phải tiếp tục lên lớp.

Dần hồi tôi bỗng hiểu ra, tôi cảm nhận được một sự nương tựa, không chỉ ở lời lẽ của chương trình, mà cả ở những người hướng dẫn vốn là người nghiện. Mối đồng cảm đã tạo nền tảng cho niềm tin. Rõ ràng tôi đã tiến bộ về nhận thức, nhưng chưa áp dụng thật sự những nguyên tắc mà các Tư vấn đã đề ra cho mình. Lần đàu, từ Làng bình Minh ra về, tôi vẫn gặp lại bạn cũ, là bạn nghiện. Dù hiểu, nhưng tôi chưa biết cách tiết chế cảm xúc, chưa biết cách ứng xử tình huống, quên rằng mình là người nghiện, chỉ mới bỏ được một thời gian không lâu. Tôi đã “lỡ” sa lại. Nó đem lại cho tôi cảm giác ăn năn và hối tiếc. Tôi đã quay lại LBM, tôi tiếp tục chương trình học. Mỗi lần làm bài tập về những lỗi lầm đã gây ra, tôi thấy nặng nề và ray rứt.

Rồi bài học cũng nhắc đến một câu đã được cắt dán trên tường : “bạn không còn chịu trách nhiệm về bệnh nghiện của mình nữa, bạn đang chịu trách nhiệm về sự hối phục của mình”. Tôi thấy nhẹ nhàng và đi thẳng trên con đường hồi phục. Tôi rút kinh nghiệm cho bản thân và trả lời được những câu hỏi, mà tôi và những người nghiện MT đều thắc mắc, khi chưa vào chương trình 12 bước đều không trả lời được như:

- Tại sao tôi từng đi cai nghiên rất nhiều lần và có lần là một vài năm, khi về tôi vẫn sử dụng, mà mức độ còn nặng hơn ?

- Bệnh Nghiện là một căn bệnh như thế nào , nó diễn biến ra sao? Và cần phải tuân thủ các nguyên tắc gì để phòng tránh một cách hiệu quả ?

Chương trình đã cho tôi biết về mình, về căn bệnh một cách khá rõ. Nay tôi tuân thủ những điều đã hiểu, tôi nghiêm khắc với mình về những nguyến tắc phòng chống theo cách tự giác vì nhận thức đã chín mùi.

Không gặp lại bạn nghiện cũ, không bước chân vào môi trường cũ.., luôn tự nhắc nhỡ mình : tôi là người nghiện đang phục hồi, (và còn nhiều điều nữa), như tôi đã nhắc lại ở lời mở đầu của bài nói hôm nay.

Tôi đang sống ở TP HCM và đang tập sự làm việc ở Trung Tâm gần một năm nay, tôi biết quan tâm đến bản thân và biết quan tâm đến mọi người. Tôi làm việc với các bạn và cũng chính là lo cho mình.

Các bệnh tật cũng lùi xa. Tôi đã giữ sạch được hơn hai năm nay trong môi trường tự do. Tôi đang tiếp tục phấn đấu và giữ gìn. Mẹ tôi đã rất khổ cực vì tôi, nay mẹ tôi đang vui vì tôi đang hồi phục. Tiếc rằng tôi nói lên được quá ít những điều mà tôi đã trãi qua. Xin cảm ơn mọi người.

Đồng Nai, tháng 5 năm 2013. L.P

 

Sự hồi phục của một học viên cai nghiện từ chương trình Giá trị sống

Hiện tại tôi đang là một trợ lý tư vấn tại trung tâm cai nghiện ma túy Làng Bình Minh này. Nhưng ít người nhìn vào tôi có thể nhận ra được quá khứ nghiện ngập của tôi thuộc vào hàng thâm niên. Với hơn 10 năm nghiện ma túy, quá khứ tôi quả thật trải qua quá nhiều cay đắng, ê chề, về điều gọi là “cái chết trắng” đã mang lại.

Tôi phải kiếm tiền bằng việc đi mượn tiền hết chỗ này đến chỗ khác để mua đủ thuốc cho mình, nhưng chẳng bao giờ có hồi âm, dù cho có viết giấy ghi nợ hẳn hoi. Ba tôi biết tôi là người nghiện khi vô tình bắt gặp những dụng cụ sử dụng của tôi. Ông đã khóc; rất ít khi tôi có thể nhìn thấy những giọt nước mắt của ông bởi vì ông là con người đầy bản lĩnh và cứng rắn. Tôi đến với Làng Bình Minh ngày 24/06/2008.

Qua chương trình giá trị sống mà tôi học ở Làng Bình Minh, tôi nhận ra được những vấn đề rắc rối của bản thân, ứng dụng các kỹ năng xử lý để khắc phục nó, và tìm sự giúp đỡ từ những anh em khác mà không đối mặt một mình như trước đây. Lần này đây, đang ngồi viết lại “sự hồi phục của tôi” những chuyện cũ trong quá khứ vẫn tái hiện lại. Từ sự nghiện ngập lu bù, tôi đã giữ sạch 2 tháng, (1 lần sử dụng), giữ sạch 4 tháng (1lần sử dụng), và lần này đã là 3 tháng. Chín tháng qua tôi đã đổi khác rất nhiều, đã đi một đoạn khá dài trong con đường hồi phục. Tôi vẫn còn nhiều vấn đề cho chính bản thân mình. Nhưng với lần này đây tôi biết cách để giải quyết, khắc phục tất cả; mở lòng ra chứ chẳng còn che đậy như trước nữa.

Hy vọng tôi hồi phục từ đây.

( Bài viết này đã cách đây ba năm và anh ấy hiện đang sống trong sự hồi phục và có những công việc hữu ích cho bản thân, cho gia đình)

H.Đ

 

 


 

 

Tâm sự của một người đang trên đường hồi phục

Tóm tắt gia cảnh :sinh năm 1980, huyện Trảng bom, Đồng nai. Gia đình có 5 anh chị em. Một anh trai còn độc thân, hai chị gái và một em gái đều đã lập gia đình. Ba mất cách đây 7 năm. Mẹ làm công việc ở nhà.

Tôi có khoảng 10 người bạn thường chơi với nhau, phần lớn trong số này đều nghiện, nay có 3 người đã chết, 4 người đã lập gia đình và họ đã bỏ được ma túy. Tôi không hiểu vì sao họ bỏ được, và việc này không phải là chủ đề mà tôi muốn chia sẻ. Tôi chỉ muốn nói về chuyện của mình, về đoạn đường mà tôi đã đi qua, và đoạn đường mà tôi đang đi. Tôi không biết được một cách rõ ràng phía trước là gì, nhưng tôi đã lập được phương hướng và có được niềnm tin, sau 11 tháng ở Làng Bình Minh.

I-KHỞI ĐẦU.

Đang là học sinh lớp 10 thì tôi nghỉ học, không vì một sự kiện hay biến cố nào xảy ra, mà chỉ vì chán học. Hai năm bỏ học, ở nhà, chơi lông bông và phụ giúp chút đỉnh công việc nhà. Tôi chưa biết gì về ma túy. Tôi được gọi đi nghĩa vụ. Sau một năm trong quân ngũ, tôi được nghỉ phép 10 ngày vào dịp Tết Nguyên Đán, gặp lại bạn bè, chúng tôi đi chơi suốt đêm. Đêm ấy lần đầu tiên tôi đã sờ tay vào ma túy, chỉ là một tên gọi chứ tôi chưa biết gì hơn. Nhóm bạn chơi, có người đang hút, người đang chích, rất bình yên và vui vẻ. Bạn đã rủ tôi “chơi thử”. Cái loại bột ấy, nhúm lại trên một tấm giấy bạc, một tờ tiền được quấn lại làm ống hút. Lần đầu tiên tôi hút với cảm giác một vị đắng ở cổ họng. Nó chẳng là gì cả. Tôi la cà với nhóm bạn suốt cả 10 ngày phép, nhiều lần hút và tôi đã cảm nhận về nó. Trở lại đơn vị, vài tháng sau thì tôi phát hiện có vài người trong Tiểu đội biết chơi ma túy, tôi đã nhập vào thành nhóm. Bây giờ tôi biết mình đã nghiện. Việc chơi nầy kéo dài suốt năm thứ hai trong quân ngũ mỗi khi có điều kiện, và sau đó hết thời gian nghĩa vụ, tôi về lại nhà, chơi với nhóm bạn cũ, và chuyển sang chích. Vì sao ? nó phê hơn và rẻ tiền.! Đến lúc tôi nhận thấy mình phải cai. Tôi tự cai ở nhà bằng vài loại thuốc ngủ, có tên chúng tôi thường gọi là thuốc…”ba khía”, thuốc..  “gạo’. Vất vã, loay hoay trong một tuần lẽ, dĩ nhiên là kết quả không tới đâu. Tôi xin đi làm ở một công ty (ngành xử lý hóa chất), vừa làm vừa chích, được một năm thì công ty chuyển công tác tôi vào quận 7 TP HCM. Lúc này, ba tôi gọi tôi về tham gia chương trình xuất khẩu lao động, ưu tiên dành cho bộ đội phục viên. Tôi làm đơn xin nghỉ việc của công ty, chờ chương trình xuất khẩu. Không lâu sau đó, gia đình được thông báo chương trình bị trục trặc bởi lý do nào đó. Thế là tôi thất nghiệp toàn diện. Chơi và chích suốt một năm sau, gia đình đưa đưa đi cai theo chế độ tự nguyện (khác với chế độ chúng tôi thường gọi chế độ Nghị định). Đó là trại Xuân Phú, thuộc tỉnh Đồng Nai. Tôi đã ở đây hơn một năm. Ba bịnh nặng, gia đình xin cho về. Sau một tuần, ba tôi mất. Nỗi buồn biện minh cho tôi chơi tiếp. sau 6 tháng, tôi vào lại Xuân Phú lần 2. Được 2 tháng thì về. Chơi tiếp 6 tháng, thì vào lại lần thứ 3. Sau 2 năm tôi lại về. Ngưng chơi được vài tháng, lại tiếp tục, hơn một năm. Lần này, gia đình tôi đưa tôi vào Làng Bình Minh. Biết được nơi này do mẹ tôi nhờ một người cháu tìm trên mạng. Vào đây, ngày 10 tháng 5 năm 2012, đã gần một năm, tôi hiểu ra nhiều điều, và nó cho tôi một niềm hy vọng.(xin kể sau).

II- XUÂN PHÚ, nơi tôi đã trải qua nhiều năm tháng.

Tôi ước chừng khuông viên trại rộng hơn vài mẫu, gồm 5 khu biệt lập nhau, xây dựng khang trang, kỷ luật chặt chẽ, giờ giấc nghiêm túc. Số lượng HV có khoảng 700-800 người, nam nữ riêng biệt, một số lớn là người nghiện, phần kia là mãi dâm. Bên ngoài khuôn viên trang trại, là ruộng, rẫy của người dân. Khí trời mùa nắng là quá nóng, mùa mưa thì đỡ hơn. Mỗi ngày chúng tôi thức dậy lúc 5g15, làm vệ sinh cá nhân và thể dục 10 – 15 phút, kế tiếp là giờ ăn sáng. Chúng tôi tập trung để bắt đầu lao động lúc 7 giờ đến 11 giờ thì được về. Buổi chiều, sẵn sàng lúc 1g15. tập trung lúc 1g30 để lao động, 4g chiều được nghỉ. Lao động có nhiều loại : tách vỏ hạt điều, cạo lụa nhân điều, đan rổ, rá, bằng nguyên liệu lục bình, dây chuối, đan bàn ghế bằng mây thiên nhiên, hoặc dây nhựa, có phòng dạy may. Các xưởng đều thuộc Trại, hàng hóa là hợp đồng theo công đoạn cho công ty xí nghiệp nào đó.

Tôi được phân vào công việc “tách hạt điều”.

Một tay bốc hạt điều cho vào máy, chân đạp cho máy hoạt động làm nẻ vỏ hạt, tay kia cầm dao lảy nhân  hạt ra và bỏ vào giỏ. Mỗi ngày làm chừng ấy giờ như đã nói trên. Những ngày đầu làm quen, mỗi người được giao 4 kg tiêu chuẩn, sau đó là trên 40 kg loại điều lớn hạt. (Bạn có thể nhận kỷ luật nếu không đạt chỉ tiêu ). Tôi cũng có lúc được giao qua khâu đan, hoặc cạo lụa nhân điều. (Vì tôi ở lâu quá mà, nhiều năm, nhiều đợt.) Về ăn uống, cũng cực thôi, thường xuyên nhất là đậu hủ kho, cũng có thay phiên “chả cá”. Dù người ta vẫn hoài nghi về chất lượng nguyên liệu của nó, nhưng đối với chúng tôi vẫn là quý hiếm. Cũng có cá, thịt heo nữa. Nhưng nói chung, vẫn khá hơn loại nghị định, ở bên đó có khi thiếu cơm, và những thứ khác…Ma túy có thẩm lậu vào không ? Thỉnh thoảng là có, nhưng tôi không biết nguyên nhân, cách thức nó vào ra sao, nhưng dễ thấy nhất là các loại thuốc tây có chất nghiện, như loại thuốc ho, tata…

KỶ LUẬT

Trong trại cũng là vấn đề thường được nhiều người quan tâm. Sự xung đột cá nhân không thể không có, vì các va chạm ưa ghét, ganh tỵ… cũng có lúc xung đột tập thể, cũng có hình thức kỷ luật cho việc lao động không đạt chỉ tiêu. Người có bệnh, như HIV chẳng hạn, cũng phải đi làm như mọi người, khi yếu quá được vào bệnh xá vài ngày. Cũng có những lúc xảy ra căng thẳng giữa bệnh nhân bức xúc với bộ phận y tế, bị mắng chửi, bị tự ái… kháng cự hay chống đối... Cũng có trường hợp không chịu đựng nổi dẫn đến tự tử, có trường hợp chết oan. Người nghiện là nạn nhân của ma túy, trực tiếp do chính mình gây ra, (không nói cái gián tiếp), đồng thời cũng gánh lấy hậu quả lớn theo cấp số nhân từ đó phát sinh… Tôi hiểu thế nào là nội dung câu nói: “ Tai họa đáng tiếc đối lập với hành vì đáng bị chỉ trích” của nhà chuyên môn nào đó.

III- TẠI LÀNG BÌNH MINH.

Tôi nghĩ rằng tôi không nên nói nhiều về Làng Bình Minh, như là sự ca ngợi nó tốt hay rất tốt. Vì tôi không có nhiệm vụ quảng cáo. Vả lại, ở đây tôi cũng không thấy có sự khuyến khích điều đó, từ nhũng người có trách nhiệm ở Trung Tâm. Suốt cả chương trình học, họ dạy chúng tôi sự trung thực. Trung thực là một chìa khóa quan trọng để đưa đến hồi phục. Không chỉ là sự hồi phục của căn bệnh, mà sự trung thực làm hồi phục mọi mối quan hệ mà tôi đã đánh mất. Tôi xem giá trị của phẩm chất trung thực là giá trị nền tảng mà tôi đã học được tại đây, để thông suốt được chương trình. Tôi luôn giữ nó và không để bị đánh mất. Trong mọi lần đi cai nghiện ở Xuân Phú, tôi chỉ mong hằng giờ hằng ngày được ra về, được từ giã càng sớm càng tốt, nơi mà tôi bị bắt buộc phải đến. Nhưng khi vào đây (LBM) một thời gian, tôi xin gia đình cho tôi tiếp tục ở lại thêm nữa, tại sao tôi lại tư nguyện như thế ! Mỗi lần tôi về thăm nhà, mẹ tôi và anh chị em của tôi rất mừng vì đều thấy là tôi thay đổi rất nhiều, ngoài việc tôi đã giữ sạch MT của một năm qua. Tôi tin tưởng rằng, có sự nhận thức đúng đắn về tính chất của căn bệnh, và môt số hiểu biết khác về phương pháp, cùng vơi thời gian sửa lại thói quen cũ, tôi sẽ vượt qua được vấn đề của mình. Tôi đang đi tới. Tôi sắp bước vào giai đoạn thử thách theo kế hoạch của Trung Tâm.

Chừng ấy năm bì bỏm trong trường trại, hôm nay tôi viết được những dòng này, không phải là đơn giản đối với tôi. Tâm sự này tôi xin được chia sẻ với những người đồng cảnh ngộ. Tôi còn muốn nói nhiều điều nữa. Tôi có nhiều cảm xúc với những người trong gia đình, mà nhất là biết ơn mẹ tôi. Tôi cũng cảm ơn sự có mặt của Làng Bình Minh../.

HMT, Làng bình Minh ngày 26-3-2013

 

 

Trở về trong sự xung đột

Con đang cố viết về chính sự trãi nghiệm của con sau khi rời Bình Mình, nhưng nhiều người trong cơ quan của con, họ phản đối quá, nên mới viết được vài dòng thì tính thôi, nhưng nghĩ lại vì những người khuyên không nên viết, là do họ chưa hiểu hết, nhưng con cũng bị lung lay . . .

Đọc thêm...
 

Sự hồi phục của tôi 04 ( H.Định )

Hiện tại tôi đang là một trợ lý tư vấn tại trung tâm cai nghiện ma túy Làng Bình Minh này.Nhưng ít người nhìn vào tôi có thể nhận ra được quá khứ nghiện ngập của tôi thuộc vào hàng thâm niên. Với hơn 10 năm nghiện ma túy, quá khứ tôi quả thật trải qua quá nhiều cay đắng, ê chề, về điều gọi là “cái chết trắng” đã mang lại . . .
Đọc thêm...
 

Sự hồi phục của tôi 03

Vì tôi là đứa con nhỏ nhất nên sống với mẹ, tôi lê lết theo mẹ đến hầu hết các sòng bạc. Có lẽ vì hoàn cảnh nầy nên tôi ghét cờ bạc rất sớm, nhưng không ngờ rằng sau nầy tôi lại rơi vào một trò chơi kinh khủng hơn nữa. Năm 16 tuổi tôi đã biết đến các chất kích thích cùng một số bạn bè, nhưng không biết nó là gì, chỉ biết đó là thứ . . .
Đọc thêm...
 
JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL

Hỗ trợ trực tuyến

Lại Văn Anh

Số lượt truy cập

cai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuycai nghien ma tuy, trung tam cai nghien ma tuy, tu van cai nghien ma tuy
mod_vvisit_counterToday134
mod_vvisit_counterYesterday1408
mod_vvisit_counterThis week1542
mod_vvisit_counterThis month26281
mod_vvisit_counterAll2402630