Nhìn Phạm Quang Thọ say sưa với bài giảng cho các em học sinh chẳng ai nghĩ anh đã từng dính đến ma túy và tưởng như đã “bại trận” bởi sự quyến rũ “nàng tiên nâu”...
Nhìn Phạm Quang Thọ say sưa với bài giảng cho các em học sinh chẳng ai nghĩ anh đã từng dính đến ma túy và tưởng như đã “bại trận” bởi sự quyến rũ “nàng tiên nâu”...
Ngồi trong ngôi nhà ba tầng khang trang mới hoàn thành không lâu ở phường Khai Quang, thành phố Vĩnh Yên, tỉnh Vĩnh Phúc, Thọ nói không muốn nhắc lại chuyện cũ, chỉ thêm buồn. Nhưng anh bảo, nếu lời nói của mình có thể giúp ích cho dù chỉ một ai đó thì Thọ sẵn sàng, chẳng phải giấu giếm làm gì.
Vừa cai nghiện vừa ôn thi đại học

Nguyễn Quang Thọ hạnh phúc bên cậu con trai
“Mỗi lần nhìn vào mấy bức ảnh chụp chung với các bạn ở trường ĐH Sư phạm 2 mình cứ ngỡ đó là ai chứ không phải mình. Hồi đó mình nặng chỉ 45kg. Mọi người cứ đùa vui gọi mình là chàng pa-pai (popeye) trong phim hoạt hình. Giờ có rau chân vịt ăn vào mới to khỏe thế này. Hiện tại mình nặng 60kg rồi...”- Thọ cười vui.
Anh kể: “Tốt nghiệp THPT năm 1996 mình thi ĐH Bách Khoa Hà Nội nhưng thiếu điểm nên xin nhà xuống Hà Nội ôn thi. Nhà mình ba chị em, cùng một lúc đều đi học. Bố mẹ mình với chút đồng lương nghỉ mất sức ít ỏi, vài sào ruộng trồng lúa phải làm bánh chưng bỏ mối khắp huyện Vĩnh Tường (thuộc Vĩnh Phúc, quê gốc của anh - PV)”.
Làm thuê ở một quán điện thoại rồi nghe lời bạn bè dụ dỗ, Thọ nghiện lúc nào không hay: “Thường thì cứ gần một tháng mình về một lần. Thời điểm đó, có khi hơn 2 tháng mình không về. Sau là tiền mình xin nhà hàng tháng tăng đột ngột, từ hai trăm/tháng lên năm trăm/tháng. Mình sợ mọi người phát hiện nên tránh gặp."
|
“Những ngày tháng khủng khiếp đó rồi cũng qua. Mẹ tôi ra viện, em trai tôi cũng quyết tâm cai nghiện, để làm lại cuộc đời, nghe em tôi kể lại cả gia đình tôi cũng cảm thấy dường như ai cũng đều có lỗi bởi sự tin tưởng thoái quá của mọi người về em (Một cậu bé hiền lành chỉ biết có học). Số là cái cửa hàng điện thoại mà em tôi được thuê bán trong đó có một nửa số điện thoại di động là ở trong có giấu heroin, mà em tôi không hề hay biết, rồi những cốc cà phê, những chiếc bánh mỳ mà em tôi được ông chủ mời cũng đều chứa chất gây nghiện. Nhà tôi vẫn còn phúc lắm khi mà em tôi chưa bị bắt giam cùng với cái cửa hàng ma quỷ đó. Vì hôm đó không phải ca bán hàng của em tôi, nghe tới đó nhà tôi ai cũng thương em, vì em phải một mình chịu đựng sự điêu đứng oan trái của cái xã hội đồng tiền phức tạp” - Trích Bài thi kể chuyện về những tấm gương tuổi trẻ làm theo lời Bác Hồ năm 2008 (đạt giải nhì cuộc thi này) của Phạm Thị Diệu Thúy, Giáo viên trường THCS Minh Quang (Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc). |
Vì nhận làm thuê ở một cửa hàng điện thoại, lấy
lý do có điện thoại chỉ cần gọi cho bố mẹ nên không cần về nhà nhiều
nữa. Tới khi mình gọi về nhà báo sắp tới con sang Trung Quốc làm ăn với
mấy người bạn, phải vài năm mới về được, sốt ruột, lo lắng buộc bố mẹ
phải xuống xem xét tình hình mình thế nào”.
Hay tin con mắc nghiện bà mẹ đổ gục xuống. Hai tuần nằm viện, bà đã qua cơn nguy kịch nhưng bác sĩ nói sức khỏe bà giờ yếu, cần phải tĩnh dưỡng, phải hết sức tránh để bà phải suy nghĩ, căng thẳng. Thọ đã khóc khi nằm bên giường của mẹ và tự hứa với mình không làm ba mẹ khổ nữa.
Những lúc lên cơn nghiện, Thọ phải gồng mình lên để đấu tranh, vật lộn với chính bản thân mình. Có những cơn cuồng say quá không chịu nổi gia đình phải dùng dây thừng trói chặt anh vào giường sau đó dùng gậy vạng mà tới tấp. May mắn là Thọ mới dùng thuốc được 2 tháng, chưa đến nỗi nặng quá. Qua cơn say cả nhà lại ôm nhau khóc đau đớn. Cộng tất cả vào thì mất khoảng 5 tháng.
Thi đỗ vào ĐH Sư phạm II trong sự khâm phục của
bạn bè và sự tự hào cùng những giọt nước mắt chứa chan hạnh phúc của
gia đình. Thọ bộ bạch: “Cũng không hiểu tại sao mình lúc đó lại
mạnh mẽ đến thế. Có lẽ cái “tức” khi nhìn lũ bạn có đứa học kém hơn
mình lại thi đỗ đại học với điểm số cao còn mình trượt một năm rồi lại
dính vào chuyện này đã giúp mình có thêm nghị lực để vừa cai nghiện vừa
ôn thi được."
“Làm công tác quản sinh chẳng khác nào làm cảnh sát 113!”
Tôi vẫn không hiểu lắm về chuyện thầy- một giáo viên trẻ lại về dạy chưa được bao lâu thầy đã nhận ngay làm công tác quản sinh trong nhà trường bán công-một công việc chẳng hề dễ dàng lại dễ bị “va chạm” nữa?
Anh chỉ cười thật thà: “Thắc mắc cũng phải thôi. Ở trường mình dạy, nói không ngoa chứ làm quản sinh chẳng khác nào làm cảnh sát 113. Môi trường này rất nhiều em học sinh “không ngoan”. Mình đang dạy học mà nghe lớp này, em này có xô xát là phải tới can thiệp, giải quyết ngay. Chuyện học sinh đánh nhau, chém nhau là có. Mình làm không khéo thì chẳng những không giải quyết được mà còn dễ dính vào chuyện “thọc gậy bánh xe” lắm. Nếu vì tiền chẳng bao giờ mình làm”.
Tình yêu thương của một người thầy với người trò chính là nguyên nhân thúc đẩy Thọ nhận làm công tác quản sinh của trường.
Thọ lấy luôn cuộc đời mình ra làm ví dụ cho các em. Anh nói với các em: tất cả những gì mình đang có là nhờ có bạn bè, gia đình yêu thương, đùm bọc và hơn hết là nếu mình không sống tốt với chính mình thì sẽ chỉ là người thừa trong xã hội này thôi. Có thể sau này, khi ra trường các em có người đỗ ĐH-CĐ, người làm công nhân hay nông dân, nhưng các em phải là những người công dân tốt đã.
Gần 9 năm làm công tác quản sinh anh nói có thật nhiều kỉ niệm đáng nhớ: “Nhưng nhớ nhất là cách đây ba bốn năm gì đó, vụ mình bắt quả tang một em học sinh lớp 12 đang hút thuốc lá trước cửa lớp. Đây là một học sinh cá biệt của trường, nó thấy mình tới thì dập thuốc, vứt luôn đi, nói em có hút đâu. Mình đưa em ấy xuống văn phòng nhà trường buộc viết bản kiểm điểm hứa không tái phạm nữa.
Ngay hôm sau, lúc mình và các thầy cô đang họp ở văn phòng trường, người anh trai của em này, cũng thuộc hàng “đầu gấu” không hiểu đầu đuôi thế nào định lao vào đánh mình ngay tại đó, nói vì mình đánh em kia. May nhờ có các thầy cô ở đó đứng ra can thiệp nên không có xô xát xảy ra."
|
“Với công việc thầy Thọ là một giáo viên có trách nhiệm, trung thực, nhiệt tình với đồng nghiệp, hết lòng yêu thương học trò” – Thầy Nguyễn Văn Hoàng, Hiệu trưởng trường THPTBC Nguyễn Thái Học. |
Mình nói luôn: “Đúng là tôi đã nóng nảy mà vụt vào mông em anh một cái. Nếu anh đến vì chuyện này thì tôi sẵn sàng xin lỗi và để nó vụt lại tôi. Nhưng nếu anh đến đây để nói chuyện phải trái, đòi đánh người thì tôi không sợ. Việc tôi làm có mọi người trong trường chứng kiến. Hồi đó mình còn ở trọ gần trường nên cũng sợ vì nhỡ anh em nó tức mình mà xảy ra xô xát thì đúng là nguy đến mình trước đã, sau là em kia có thể bị đuổi khỏi trường mà không được thi tốt nghiệp."
Thế
rồi cũng chính là các em học sinh “cứu” mình đấy chứ. Một cậu học sinh
đã ra trường ngày trước cũng nổi tiếng vì những “thành tích” đánh nhau.
Nó nghe mình bị thế liền gọi nhóm bạn ngày trước tính đến “hỏi thăm”
anh em nhà kia, bảo tôi cứ yên tâm.
Mình vừa vui vì những lời
nói chân thành của em đó vừa lo vì nếu đánh nhau thật thì nguy mất. Thế
là lại mất gần một tuần mình phải sáng đưa đi học, chiều đưa em học
sinh kia về vì sợ mấy cậu này đánh em kia; kết hợp với khuyên các em:
“Thầy cảm ơn các em nhưng đừng lấy chuyện đánh đấm ra để giải quyết mọi
việc các em ạ. Cái gì bỏ qua được thì bỏ qua”.
Chuyện kết thúc khi cậu học sinh hút thuốc lá kia và anh trai đến nhà thầy xin lỗi. Cậu học sinh đòi đánh kia cũng thôi không làm phiền họ nữa.
"Gần chục năm rồi đúng là lần đầu tiên mình gặp tình huống như thế này. Rất tiếc là vừa rồi, công việc chủ nhiệm bộ môn Vật lý của trường và phải dạy nhiều lớp quá nên mình mới nghỉ. Nói là nghỉ thôi chứ cần thì mình vẫn cứ “xông” vào" ,anh Thọ hào hứng nói.






